Sớm nay thức dậy

Anh hốt hoảng chạy theo bóng hình em

Vòng xe vội vã

Dòng người hối hả

Trái tim anh loạn nhịp giữa đất trời

Em ở đâu

Giữa chốn tập nập kia

Nơi người qua lại như tìm chỗ dừng chân ngả bóng

Có những cánh tay

Vẫy lời tạm biệt

Đôi chân mỏi nhừ

Lạ lẫm một bờ vai

Ánh mắt em đâu

Thăm thẳm giữa màu mây

Không lấp lánh như vì sao buổi sớm

Em xa xăm

Khiến anh nhức nhối

Bối rối một đời

Muốn nắm trọn tay em

Ngồi bên kia

Đối diện với em yêu

Anh muốn nuốt trọn hình bóng em gói tim mình bên bờ cát

Hát mãi một lời

Rằng anh đã yêu em

Nụ hôn em trao

Như len sâu từng thớ thịt

Rung động đời mình

Anh biết chẳng thể quên em.

Vân Anh. Tháng 5.2021

Đã đăng trong Thơ

Bình luận về bài viết này