Mọi người hay nhắc đến hoàng hôn tím. Còn mình lại bắt được thời khắc hoàng hôn nhạt nắng này trong tiết trời đang xuân trước khi mặt trời xuống núi ngủ.
Thầy mình nói “cô chụp hình sao càng ngày cảm xúc càng đi đâu thế. Nhìn những tấm hình cô chụp có khi chẳng còn được như ngày xưa.”
Ngắm lại một mớ ảnh thì có lẽ thầy nói đúng.
Cuộc sống cũng vậy, dù kì diệu cỡ nào, dù bão tố bao nhiêu thì tất cả đều sẽ qua đi, chỉ còn lại khoảnh khắc trong ký ức trái tim và trí nghĩ.
Đời người, cứ lãng phí hoài thời gian mà quên đi tận hưởng từng khoảnh khắc an nhiên hiện tại.
Vèo cái, tia nắng kia bỗng tắt lịm trước mắt mình, chẳng còn chút le lói. Hoá ra, trước khi hoàng hôn tắt, cảnh sắc rực rỡ ấy luôn loé lên rồi biến mất trong bóng tối vĩnh hằng.