Tình yêu đến trong đời không báo động Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng
Anh đi qua những thành phố bọc vàng Những thị trấn mẹ ôm con trên cỏ Qua ánh nắng bẩy mầu, qua ngọn đèn hạt đỗ Qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.
Anh đi qua những đôi mắt lặng thinh Những đôi mắt nhìn anh như họng súng Anh đi qua tổ chim non mới dựng Qua tro tàn thành quách mấy triệu năm
Anh đi qua tất cả mối tình câm Mối tình nói rồi mối tình bỏ dở Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ Đất nước đau buồn chưa hết Mỵ Châu ơi!
Lông ngỗng bay như số phận giữa trời Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá Có ai hay thăm thẳm giếng không cùng.
Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở Suốt đời anh mang tội với con tàu.
Sẽ tan đi những thành phố bẩy màu Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ Nhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.
Giọt mực em thong thả đến trong đời Không giấu được trong lòng tay nhỏ bé Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.
Nguồn:
Hoàng Nhuận Cầm, Xúc xắc mùa thu, NXB Hội Nhà văn, 1992
Hoàng Nhuận Cầm, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, NXB Hội Nhà văn, 2007