Tôi và cô tản bộ dọc eo biển trong ánh sáng lờ mờ của lúc rạng đông. Mùi muối biển bốc lên nhè nhẹ theo từng đợt cơn sóng xô bờ như thức tỉnh mọi giác quan trong tôi.

Giọng nói ngọt và ấm, dịu và trong như giọt nước đắm mình nơi đại dương kia, cô thì thầm kể. Tôi chỉ im lặng nghe, dõi mắt theo bóng cô thong dong đổ dài trên bờ cát và làn tóc nhẹ bay trong gió sớm mai.

Mặt trời bắt đầu đâm thủng tảng mây, từng tia nắng nhỏ dần ló rạng. Chúng tôi ngồi bên nhau im lìm, thả hồn vào tiếng sóng. Từng đợt sóng xô bờ cát, rồi tan thành ngàn con sóng nhỏ, cuốn trôi mọi thứ xuống lòng biển sâu. Chúng tôi quan sát, cứ mỗi đợt sóng xô, bờ cát lại hằn lên những hình thù kì dị. Tôi quay sang cô, chợt hỏi:

  • này, em đoán sau cơn sóng kia thì vết tích trên cát là hình gì?
  • ừm, chắc hình chân chim!
  • đợi xem nhé!

Và chúng tôi đợi, nhìn từng vết tích sau cơn sóng xô bờ cát, lại phì cười. Cảm giác đoán thật thú vị vì có những vết tích chẳng khi nào gọi thành tên nhưng hằn sâu trên bờ cát. Giống như những sang chấn cuộc đời mỗi người đi qua trong quá khứ, cho đến khi thực tại xảy ra tương tự mới biết ký ức in hằn hoặc ám ảnh trí nghĩ ra sao thông qua việc họ loay hoay, yếu đuối không vượt qua nổi hiện thực hoặc phản ứng y hệt như trải nghiệm quá khứ. Ngồi bên cô, tôi chợt nghĩ đến điều ấy khi 95% não bộ tư duy và phản ứng bằng trải nghiệm quá khứ chính họ đã đi qua.

Mặt trời đã lên cao và ánh nắng chan hoà khắp nơi. Nắng vàng nhuốm màu cam chuyển dần thành ánh nắng không màu tan vào màu xanh giao hoà của chân trời và đại dương.

  • em cảm thấy thế nào? – tôi hỏi khẽ
  • như thuở hồng hoang – cô cười
  • vậy là điều gì cũng trôi đi như cơn sóng kia và chỉ còn hằn ký ức thẳm sâu trong trí nghĩ nhỉ?
  • ừm, chắc rồi chúng ta sẽ nhớ nhớ quên quên. Ký ức chỉ ở lại trong trái tim người muốn nhớ thì phải?
  • hay mình đóng gói lại và ném xuống mặt biển kia?
  • chắc em đóng gói làm liều vitamin cho riêng mình.
  • vậy em nhớ dán tem bảo hành và ghi chú hạn sử dụng nhé?
  • ừm, em sẽ ghi cả thông số kỹ thuật, ngày sản xuất, kèm hướng dẫn sử dụng nữa!

Tiếng cười giòn tan bật ra từ cổ họng hai đứa mà không thể phanh được. Tôi nắm tay cô đi về phía bình minh ngược nắng, về phía bước chân trần đầu tiên in dấu hai đứa trên bãi cát thuở hồng hoang…..

Vân Anh

(Lược trích truyện ngắn)

Bình luận về bài viết này