Một buổi sáng, bác sĩ Iggy đến bệnh viện như mọi khi. Vừa bước chân vào phòng, ông giật mình thấy một cô bé đứng sợ hãi sau cánh cửa, hoảng loạn ngó ra phía ngoài. Cô bị ám ảnh sau vụ diễn tập nổ súng ở trường.
Bác sĩ Iggy đến trường học gặp hiệu trưởng để phối hợp hỗ trợ. Trường học do hạn chế ngân sách nên đã cắt giảm phòng tham vấn tâm lý. Bác sĩ Iggly chỉ muốn hỗ trợ trường học để hạn chế những đứa trẻ phải đến bệnh viện Amsterdam, và chính ông cũng muốn bước chân ra thế giới bên ngoài thay vì ngồi trong phòng kín suốt ngày mà không biết thế giới ngoài kia vận động ra sao. Bác sĩ Iggy không thuyết phục được hiệu trưởng về sang chấn tâm lý của học sinh sau vụ diễn tập nổ súng. Cuối cùng hiệu trưởng cũng đồng ý cho Iggy nói chuyện với một khối học sinh tại trường.
Iggy: Hôm nay tôi muốn nói chuyện với các bạn về cảm xúc sau vụ diễn tập nổ súng tại trường. HS: Im lặng và ngáp thật to thể hiện không muốn nghe. Iggy: Okie. Tôi sẽ nói một số câu, các bạn đồng ý thì vỗ tay 2 tiếng nhé. Chủ đề nói chuyện hôm nay chán ngắt. HS: Vỗ tay hai tiếng đồng loạt. Iggy: Okie. Tôi sợ nổ súng. HS: Im phăng phắc không một tiếng động. Iggy: okie. Vậy là có mình tôi sợ nổ súng thôi. Tôi sẽ nói tiếp, ai đồng ý thì đi về phía tôi nhé. Tôi ngủ mơ về vụ nổ súng. HS: Một số học sinh rời chỗ ngồi đi về phía bác sĩ Iggy. Iggy: Tôi tránh đến chỗ mình ở lúc diễn tập nổ súng. HS: 1/3 HS rời chỗ ngồi đi về phía Iggy Iggy: Tôi đôi khi không tập trung học được vì nghĩ ai đó xông vào trường nổ súng. HS: 1/2 HS đi về phía Iggy Iggy: okie câu cuối cùng. Tôi sợ sau vụ nổ súng và tôi nghĩ mình là người duy nhất. HS: Tất cả học sinh cuối cùng đều đứng dậy về phía Iggy. Iggy: Rồi các bạn hãy nhìn vào gương mặt các bạn quanh mình. Cảm xúc bên trong chúng ta ai cũng có, không sai trái, không kỳ lạ, ai cũng có chúng. Nhưng cảm xúc không cứ thế mất đi, chúng sẽ tìm cách bám rễ bên trong chúng ta, chỗ nào đó để neo đậu. Cách duy nhất để tránh điều đó là nói chuyện và đối diện với chúng. Vậy chúng ta hãy nói chuyện với nhau, được chứ?