Đêm tĩnh lặng, bóng thị nhẹ nhàng đi ra đi vào khu bếp. Gã lờ mờ nhận thấy thị đang sắp xếp lại đồ đạc vào các ngăn tủ sau chuyến đi siêu thị về. Tiếng lạch cạch, tiếng bước sôi ùng ục, sau nữa là mùi cafe thơm nức sộc vào mũi gã. Gã đê mê chạy theo mùi vị quyến rũ ấy, gã thấy thị đang pha ly cafe sáng cho gã. Gã muốn nhảy dựng lên ôm trầm lấy thị nhưng cuối cùng gã lại nhẹ nhàng đến ôm thị lặng lẽ từ phía sau. Thị ngả nhẹ người về phía gã, rụi cái má thị về phía khuôn mặt gã và âu yếm mỉm cười. ….
Tiếng nước chảy ồ ồ trong nhà vệ sinh. Gã rón rén bước chân về phía ấy và nhẹ nhàng mở cánh cửa. Thị đang lúi húi giặt quần áo cho gã, bên cạnh là cây chổi lau nhà thị để sẵn bên cạnh. Cứ chưa xong việc này thị đã làm việc khác. Mùi nước xả vải, mùi nước tẩy rửa, hỗn độn hoà vào nhau khiến sống mũi gã điếc tịt. Gã cảm giác thật ấm áp khi có thị đến bên đời gã. Gã liền cúi xuống cùng giặt quần áo với thị. Cảm giác này bao năm gã chưa gặp lại. Thị té nước lên người gã và tiếng cười trong trẻo ngụp lặn trong tiếng nước chảy ầm ào…
Bỗng tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch dồn rập. Tiếng khóc lóc, van xin từ thẳm sâu đâu đó vọng về. Tiếng quát tháo, lăng mạ nghiệt ngã. Cơn nóng giận như đốm lửa thiêu cháy trí nghĩ gã. Gã giật cổ tay thị, lôi ra khỏi nhà một cách dứt khoát mặc thị lặng lẽ, bình thản và đón nhận trận cuồng phong ấy. Thị lặng thinh, không nói gì và tiếp tục các công việc thị đang làm dang dở. Gã hậm hực, sao có thể có loại người trơ lì thế kia, gã thèm một sự phản ứng, một sự tương tác nhẹ thôi cũng được, thị vẫn thờ ơ với gã. Chưa bao giờ trong cuộc đời gã gặp một người như thị, đủ kiên nhẫn và bình tĩnh trước phong ba của gã. Điều này càng làm cho ngọn lửa trong gã bốc lên ngùn ngụt. Gã bắt đầu không thể kiểm soát nổi bản thân mình, gã bỏ thị đó và đóng sầm cánh cửa sau lưng….
Tiếng còi xe, tiếng thở hổn hển và tiếng nện giày thình thịch trên mặt đường. Bóng thị lướt nhanh băng qua làn xe ô tô đang lao vun vút. Gã thót tim chạy đuổi theo thị, càng đuổi càng cách xa. Bước chân kia gã từng ước được thấy trong ngôi nhà mình bao nhiêu, bờ vai kia muốn được tựa vào vai gã bao nhiêu. Cuộc rượt đuổi hay trốn chạy, nỗi sợ hãi và hoang mang ngay chính trong tâm trí thị và gã. Khi gã lao đến bên thị, cả đất trời như đảo điên, thị nằm trong vòng tay gã mềm oặt và bất động….
Gã choàng tỉnh trong cơn mơ ú ớ không bật nổi thành tiếng. Mồ hôi đầm đìa, ướt đầm cả chiếc chăn mỏng. Gã với tay lấy cốc nước bên cạnh và tu ực một ngụm. Căn nhà trống vắng, lặng như tờ. Gã rụi mắt lần nữa và nhìn xung quanh. Hoàn toàn không còn bóng dáng thị, tiếng bước chân thị, cũng không có tiếng nước chảy, không mùi cafe hay lạch cạch đâu đó.
Tim gã thắt lại. Gã đã sống cùng nỗi đau mất thị bao năm rồi. Gã đau trong nỗi đau của thị, và trong giấc mơ, gã mong thị quay về….
Ngày mai, gã tự nhủ mình, gã sẽ ngủ thật sâu để cảm nhận niềm hạnh phúc khi có thị, và quên đi tiếng sập cửa định mệnh nghiệt ngã ấy….