Heo may về trên mái nhà ta
Thư cho Mẹ từ mùa đông ngày cũ
Hoa giấy trước hiên ngả sang màu đỏ
Thời gian đi như câu chuyện vô cùng…

Chạm vào đâu nỗi nhớ cũng như rung
Những chiếc lá dìu nhau vào lòng đất
Những chiếc lá bao mùa quen nói thật
Lòng ta ơi heo may ấy về rồi!

Cánh đồng xanh ở phía chân trời
Tưởng bình yên mà sâu cay tầm mắt
Những ngày xưa nhớ ngày xưa quay quắt
Sông thì xa mà kỉ niệm rất gần…

Cỏ may mùa này bíu ríu bước chân
Theo gót tuổi thơ ta về nhận mặt
Đêm ấy trăng mờ đi còn lại Mẹ ta đôi mắt
Cái nhìn bao dung quá khứ nỗi buồn.

Gian nhà hoang chẳng tắt một niềm tin
Những đêm mùa đông Mẹ ngồi nhóm lửa
Ngày cha mang niềm vui qua cửa
Mẹ vẫn nhen lên rực rỡ than hồng.

Sẽ chẳng bao giờ ta đến được tận cùng sông
Đi hết được mùa đông của Mẹ
Trên mái nhà ta heo may lại về…

Thân Ngọc Quý

Đã đăng trong Thơ

Bình luận về bài viết này