Em từng là một mảng màu sáng đâu đó trên nền trời tối sẫm. Những đám mây chuyển động vần vũ trước những trận mưa dông. Cuộc đời có những khi đầy bão tố và em là vệt nắng cuối còn xót lại trên bầu trời lặng câm.

Em là lời ru trong các câu chuyện kể à ơi êm dịu. Tiếng em thì thầm nhẹ như hơi thở, ngọt ngào bên bờ môi. Ngồi bên em cảm hứng chưa khi nào vơi cạn, như mạch nước ngầm bất tận trong lòng đất tuôn chảy vào giếng khơi. Mạch cảm xúc cứ chuồi ra, các chủ đề xoay quanh cuộc sống nói hoài không hết. Em lặng nghe với cặp mắt tròn xoe, ngạc nhiên và thấu cảm. Bên em, tôi như chìm trong một đại dương mênh mông.

Tiếng cười em trong trẻo và ấm áp. Trong bất cứ hoàn cảnh nào em cũng luôn nở nụ cười thật tươi. Ai biết đằng sau nụ cười kia có thể chất chứa nỗi đau, độc hành và cô đơn. Nhiều khi tiếng thở dài em thật khẽ, nén chặt lại như cố để che đi những mệt mỏi, ưu phiền. Mỗi lần nhìn em cười, bao âu lo tan biến. Có nhiều lúc tôi tự hỏi, có khi nào em mới trở về với cảm xúc tận đáy trái tim em và mở cánh cửa cho ai đó bước chân vào cùng ngồi trong bóng tối.

Em thích ngắm sao trời và nghe biển hát rì rào bên bờ cát. Chỉ cần có một người nắm tay em đi hết những con đường thì có lẽ em sẵn lòng đi hoài không mệt mỏi. Bàn tay ấy, hơi ấm ấy, con tim ấy như một khoảng không trong bóng đêm mà em luôn nghĩ có ai đó bên cạnh mình.

Em ở đâu giữa dòng đời phiêu lạc, nơi mình không thể gặp nhau giữa tận cùng niềm đau và nỗi nhớ, không thể bên nhau giữa hoạn nạn đớn đau, và càng không thể cùng em rong chơi khắp chốn.

Em là một phần chìm trên sa mạc đầy nắng gió. Đâu đó là em, là cơn gió vô hình, là tia nắng mai rực rỡ, là vệt nắng cuối chiều loang trên dòng sông cạn, là hạt mưa sa trên mặt đất cằn khô.

Gửi thiên đường ngập nắng!

Vân Anh.

Bình luận về bài viết này