Tiếng cười em trong trẻo và ấm áp. Trong bất cứ hoàn cảnh nào em cũng luôn nở nụ cười thật tươi. Ai biết đằng sau nụ cười kia có thể chất chứa nỗi đau, độc hành và cô đơn. Nhiều khi tiếng thở dài em thật khẽ, nén chặt lại như cố để che đi những mệt mỏi, ưu phiền. Mỗi lần nhìn em cười, bao âu lo tan biến. Có nhiều lúc tôi tự hỏi, có khi nào em mới trở về với cảm xúc tận đáy trái tim em và mở cánh cửa cho ai đó bước chân vào cùng ngồi trong bóng tối.
Em thích ngắm sao trời và nghe biển hát rì rào bên bờ cát. Chỉ cần có một người nắm tay em đi hết những con đường thì có lẽ em sẵn lòng đi hoài không mệt mỏi. Bàn tay ấy, hơi ấm ấy, con tim ấy như một khoảng không trong bóng đêm mà em luôn nghĩ có ai đó bên cạnh mình.