Ta lại rủ nhau lên núi đón trăng sao
Nơi có ngôi nhà tranh rực rỡ hoa dã quỳ pha lẫn trạng nguyên len lỏi dưới chân đồi ngập nắng
Nơi có thác nước suối nguồn chảy trôi như tình yêu bất tận và những ngọn đồi phủ kín bông lau

Cuộc sống đôi khi lắm những ưu phiền
Chỉ cần nhìn nhau, ánh mắt lướt qua chẳng cần chi phải nói
Chỉ cần lặng lẽ bên nhau với ly cafe sáng
Hay ly trà chiều nghi ngút khói sương

Hạnh phúc giản đơn là những khoảnh khắc ta có cùng nhau
Hiện diện âm thầm nắm bàn tay thật chặt
Xoa dịu ưu phiền lau khô dòng nước mắt
Chia sẻ niềm vui dắt nhau qua gian khó đời người

Em chẳng cần chi đâu người ơi
Tiền tài, danh vọng hay sắc đẹp rồi sẽ tan theo mây khói
Chỉ trái tim với tình yêu chân thật
Mới vĩnh cửu như viên ngọc dưới lòng biển sâu
Như cỏ cây hoang dã dưới ánh mặt trời
Cứ chết đi sống lại qua mỗi mùa thay lá

Mình lại hẹn hò nhau mùa hoa dã quỳ nhé người ơi!

Vân Anh
Hanoi, ngày không nắng. 27.10.2021

Đã đăng trong Thơ

Bình luận về bài viết này