Rồi một ngày anh sẽ quên em
Như trái tim chưa từng cùng nhịp đập
Như nỗi nhớ chưa bao giờ thổn thức
Rưng rức rơi lỡ hẹn tự bao giờ

Xác lá khô ven đường không ai quét
Tiếng chổi tre văng vẳng bóng lặng câm
Lầm lũi mưa đêm giữa muôn ngàn gió rít
Em một mình nuốt trọn canh thâu

Rồi một ngày anh sẽ quên em
Như mặt biển kia ầm ào con sóng
Lớp lớp đan nhau như ai từng quấn quýt
Vỗ về lời ru tan chảy kí ức buồn

Anh sẽ chẳng nhớ gì đâu khi mái tóc đã ngả màu khói thuốc
Anh sẽ quên những phút giây giao cảm không màu pha sương đêm ướt đẫm sớm mai
Những vần thơ tí tách tựa lời ca
Thánh thót chảy trôi trong huyết mạch của trái tim yêu người thiếu nữ
Thời gian thoi đưa, dù đêm ngày hay bão nổi
Anh đã bên em nghiêng ngả ưu phiền
Em có lo đâu lúc ốm đau bệnh tật
Lúc tinh thần mệt mỏi chẳng buồn chơi
Lại có anh đứng đó mỉm cười
Ấm áp nhìn em lặng câm nhưng chẳng nói
Cứ thế bờ vai xoa dịu niềm đau
Anh sẽ chẳng nhớ nổi ngày ta đã bên nhau
Có khi kỉ niệm chỉ còn là một vùng trắng xoá
Trong nỗi cô đơn của người ở lại
Anh đi rồi….
Mình em thao thiết nhớ khôn nguôi!

Vân Anh.

Đã đăng trong Thơ

Bình luận về bài viết này