– Em có biết màu nắng là màu gì không?
– Em nghĩ nó màu vàng mà nhỉ?
– Em chìa đôi bàn tay ra hứng dưới nắng vàng đi? Em thấy màu gì?
– Ồ, không phải màu vàng như em nghĩ rồi.
– Giờ em nhắm mắt lại đi và tập trung vào những điểm có nắng. Nói anh nghe em cảm thấy màu gì?
– Em thấy mắt mình tối sầm lại, màu vàng biến mất, những vệt màu loang tan chảy như những giọt màu hoà tan trong nước, lúng liếng như mặt biển rát vàng, có lúc đỏ rực, có lúc hồng tươi, có lúc pha cam, và có lúc chói loà như trong lòng một chảo lửa. Màu nắng không có một màu cố định rõ ràng anh ạ.
– Đúng rồi em, đó là màu nắng. Màu của sắc thái cảm xúc trong tâm trí con người.
Màu nắng thấm đẫm nét hồn nhiên trong trẻo bên trong tâm hồn cô . Cô yêu màu nắng, yêu các giác quan của cô cảm nhận sắc màu ấy. Cảm xúc như một thứ vô hình quấn lấy tâm trí cô, vô định, dạt trôi không bờ bến.
Tình nhớ thấm đẫm giọt mồ hôi lăn trên gò má, lạnh cóng đôi bàn tay trong trời đông buốt giá, và cũng có khi nóng hầm hập như khi trời sắp đổ mưa rào. Nhớ là nhớ thôi, yêu là yêu lắm, như vết màu loang ăn sâu vào tâm trí cô mỗi ngày.
Tình phiêu diêu khắp chốn, những tưởng tâm hồn đồng điệu với tâm hồn, trái tim thấu cảm với trái tim, ngỡ đâu như niềm hạnh phúc tan chảy trong trí nghĩ, như một niềm may mắn hiếm hạnh ngộ trong đời.
Hoang hoải sắc màu vô hình, một sợi dây kết nối hai tâm trí ở giao cảm và thấu hiểu cùng một nấc tần sóng, như những làn mây bay xoắn quện vào nhau tạo nên sắc màu huyền ảo. Vậy mà chỉ một trận mưa rào hay một cơn lốc xoáy đổ ập xuống, cảnh sắc ấy chợt chới với tiêu tan như chưa từng tồn tại, những tia nắng kiêu hãnh bỗng chốc chìm vào khói sương và mây đen vần vũ trên bầu trời tàn khốc.
Gió thổi, mây bay, cảnh sắc lại đan vào nhau như một quy luật tự nhiên của nắng gió và tạo hoá. Lại một vòng hồi sinh, lại những cảnh sắc của nắng, của gió, của mây, và của cả những bão giông vần vũ đất trời. Đi qua những ngày mưa để thêm yêu ngày nắng, đi qua những ngày nắng để biết ơn những ngày bão nổi.
Tình. Cứ ngỡ như một giấc chiêm bao. “Hạnh phúc của anh mỗi ngày là được trò chuyện với em. Anh thật may mắn khi gặp được em trong đời. Chưa có ai từng chạm sâu tâm trí anh như em.” Niềm hạnh phúc giống như màu nắng kia, loang nổ tan chảy trong tâm trí mỗi người, ẩn trú ở đó như một tế bào gốc chẳng thể hao mòn.
Gió cứ thổi và mây cứ bay, bão cứ nổi và nắng cứ lụi tàn. Chỉ có những đám mây in hằn màu nắng là chẳng thể xoá nhoà ký ức trong tâm trí đã bị nhuốm màu tình lỡ tan vào trong nhau…….
Vân Anh.
