Mình thích ngắm nhìn các bạn ấy nô đùa, chành choẹ và hờn dỗi nhau. Mình thích theo chân các bạn ấy đi bất cứ nơi nào các bạn ấy muốn và ngắm nhìn các bạn ấy từ xa dù lên rừng hay xuống biển.

Nhà có hai anh em, cách nhau tròn 8 năm 6 tiếng, cùng ngày tháng sinh, chỉ khác, thằng sinh lúc xế chiều, thằng sinh trước đêm muộn. Hai anh em dính với nhau như hình với bóng, dù ở bất cứ nơi đâu. Sáng tự đốc nhau dậy ăn sáng và học bài, tối tự đốc nhau học bài rồi đi ngủ dù mẹ có về nhà muộn, cơm nước cũng tự xử nếu những ngày vắng bà ngoại.

Ngày nào cũng chiến tranh vài bận, súng, ống, que gậy, gươm, đao rải khắp nhà. Một hồi nghe tiếng cười sặc, rồi thế nào lúc sau cũng có tiếng la hét hoặc tiếng khóc ỉ ôi. Kết thúc trận chiến kiểu gì cũng có thằng ngồi xó nhà, thằng ngồi vỗ vai hoặc thằng chạy ra ôm mẹ báo cáo tình hình chiến sự. Xong đâu lại vào đấy.

Mình là mẹ nhưng không cho được bọn trẻ nhiều điều. Điều quan trọng nhất với mình là bọn trẻ được lớn lên với phiên bản của chính chúng, mỗi ngày tốt hơn ngày hôm qua một chút theo cách nghĩ của chúng, và biết yêu thương nhau, biết sống tử tế. Với mình thế là đủ.

Mình không dạy được con cầm, kì, thi, hoạ, giỏi xuất sắc bằng này bằng kia. Mình nghĩ bọn trẻ cần hiểu cách yêu thương bản thân, biết chăm sóc thân – tâm – trí của chính mình mỗi ngày, biết cách sinh tồn, biết tạo nên những phút giây vui vẻ và ý nghĩa trong cuộc sống, biết đối xử tốt với bản thân mình và người khác, biết giúp đỡ người yếu thế, biết điều chỉnh bản thân cân bằng trước mọi sóng gió, và sống tử tế, chân thành, có trách nhiệm với cộng đồng xung quanh.

Mình lặng lẽ đi bên cạnh chúng như một người bạn thật sự, cho chúng nhiều nhất các cơ hội trải nghiệm vốn sống thực tiễn, làm việc với các nhóm tuổi khác nhau, nhóm cộng đồng khác nhau, nhóm công việc khác nhau nhiều nhất có thể. Mình mỉm cười trước mỗi sai lầm của chúng và hỏi chúng có muốn mình hỗ trợ hay muốn thay đổi gì không. Quan trọng chúng cảm nhận và ý thức rõ những điều chúng làm là được.

Mình tin mỗi người chỉ trưởng thành thực sự khi trải nghiệm đời đủ nhiều, tự thân suy ngẫm và rút kinh nghiệm sau những điều đã qua. Mình cũng tin không có công thức chung nào cho hành trình trưởng thành của mỗi cá nhân.

Bọn trẻ càng hiểu biết thực tiễn bao nhiêu, càng biết cách làm việc với mọi người bao nhiêu, càng linh hoạt, sáng tạo và giải quyết vấn đề tốt bao nhiêu, chúng càng vững vàng tự lập trên đôi chân của chính chúng.

Thế nên khoảnh khắc mình yêu thích nhất là ngắm nhìn các bạn ấy từ xa! Chỉ cần các bạn ấy hiểu mình là nơi các bạn ấy có thể trở về bất cứ lúc nào sau bão giông với tình yêu thương ấm áp từ trái tim mình, thế là đủ!

Vân Anh.

Bình luận về bài viết này