Lưu lại cho nhớ một hành trình của cậu bước chân qua với nhiều điều thú vị trong cuộc sống. Lúc 3,5 tuổi đã tự đạp xe 3 bánh suốt 3-4km sang nhà bà ngoại mà mẹ đi bộ giã cả chân trong chiều đông rét buốt ấy. Từ 4-6 tuổi đã sống xa mẹ…

Viết tặng Cha! Người lặng lẽ dõi mắt theo từng nhịp bước chân của con mà không mong gì hơn ngoài nụ cười trên gương mặt ngập tràn hạnh phúc của đứa con gái mãi ngây thơ, là Cha. Mỗi lần gặp con, điều Cha quan tâm luôn chỉ một câu hỏi thật giản đơn…

Lời mẹ dặn! Cuộc đời con là của riêng con. Mẹ sinh ra con với một hình hài trọn vẹn, chẳng mong gì hơn ngoài việc nhìn thấy con sống thật hạnh phúc. Hãy sống thật lòng và tử tế với bản thân mình và với mọi người. Lòng chân thật và sự tử tế…

Mỗi sớm thức giấc, sau khi vãi thóc cho đàn gà và đàn chim bồ câu sà xuống ăn, mình và ông nội lại ngồi hóng gió ở bậc thềm dưới mái hiên. Tối đến, sau bữa tối hai ông cháu lại ngồi y như thế hoặc kéo chiếc chõng tre kê ra ngoài sân.…

…từng nói với nhóm bạn “tớ muốn nói chuyện với mẹ phải đặt lịch hẹn.” Mỗi ngày mình thống nhất một khung giờ dành riêng cho hai anh em cậu ấy để cả nhà trọn vẹn tâm trí, sẻ chia và tâm tình với nhau. Ngoài khung giờ ấy, nếu cậu ấy muốn trao đổi…