Có lẽ một ngày rồi em cũng quên anhTa lại trở về như lúc mình chưa đếnNhưng lần sau gặp chắc không còn bịn rịnBởi mùa yêu thương đã lỗi hẹn qua rồi… Anh vẫn là anh của ngày cũ em ơiChỉ khác một điều không còn yêu ai nữaVà những cơn mơ đã thôi…

Trời đang nắng nóng, bỗng chuyển mưa sầm sì, pha chút se lạnh. Hà Nội bây giờ thời tiết thất thường, ẩm ương gió bão, mùa chẳng ra mùa. Đang mùa xuân đấy, sang mùa hẳn hoi, cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa nở khắp nơi. Thế mà, có những loại cây lại rụng…

Tình yêu đến trong đời không báo độngTrái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờViên xúc xắc mùa thu ru trong cỏMắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng Anh đi qua những thành phố bọc vàngNhững thị trấn mẹ ôm con trên cỏQua ánh nắng bẩy mầu, qua ngọn đèn hạt đỗQua bao cuộc…

Sớm nay thức dậy Anh hốt hoảng chạy theo bóng hình em Vòng xe vội vã Dòng người hối hả Trái tim anh loạn nhịp giữa đất trời Em ở đâu Giữa chốn tập nập kia Nơi người qua lại như tìm chỗ dừng chân ngả bóng Có những cánh tay Vẫy lời tạm biệt…

Rồi một ngày sẽ đến phải không anh?Cỏ bớt xanh nhuộm màu nỗi nhớBầu trời bớt cao và con tim ngừng thổn thứcTin nhắn đợi chờ hoang hoải hồn thơ. Rồi một ngày anh sẽ lướt qua em giữa đường đời tất bậtDáng anh vội vã lao mình về phía trước như tênĐầu anh cúi…